1 thg 5, 2013

Sài Gòn có gì vui không em?


Sài Gòn có bàn tay nắm chặt đưa em len lỏi qua những phố xá đông đúc người xe. Sài Gòn ngồi trên xe máy vi vút qua những cung đường dài, em đưa tay giữ làn tóc xõa bay...

“Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ
mà quên được nhau?”
 
Chuyển hè.
 
Em hay nhớ về một Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa-nắng. Sài Gòn nắng đó rồi mưa đó, chợt buồn chợt vui đỏng đảnh như cô gái mới lớn.
 
Nhưng Sài Gòn giản dị lắm. Mưa vội và nắng cũng vội. Bởi Sài Gòn phải nối hai bờ thương nhớ. Nơi hai con người đứng mỗi bên nhớ về một Sài Gòn đong đầy kỉ niệm. Một Sài Gòn từng thề hẹn lạc mất giữa hai đầu đơn côi.
 
Sang Đông.
 
Sài Gòn không lạnh. Chỉ mang hơi thở ẩm ướt của mưa dông. Em vẫn hay nghĩ những nốt trầm trong các bản tình ca về Sài Gòn có lẽ chỉ viết trong những đêm đông của Sài Gòn tí tách nghe mưa gõ trên bậc thềm đầy lá me rơi.
 
Cũng là những lúc Sài Gòn tĩnh mịch nhất trong những ồn ã náo nhiệt, thâm trầm nhất trong những thăng trầm triền miên. Hóa ra Sài Gòn cũng biết buồn…
 
Vậy Sài Gòn có gì vui không em?
 
Sài Gòn nơi em đã từng rất vui. Một Sài Gòn em đã từng mơ và sống trọn.
 
Sài Gòn có bàn tay nắm chặt đưa em len lỏi qua những phố xá đông đúc người xe. Sài Gòn ngồi trên xe máy vi vút qua những cung đường dài, em đưa tay giữ làn tóc xõa bay như muốn nắm chặt những yêu thương mong manh dễ bị cuốn mất theo gió bụi Sài thành.
 
Sài Gòn dịu dàng. Những khi em được trao và nhận những thương yêu bình thản giữa lòng thành phố đông đúc.
 
Sài Gòn ấm như hơi thở. Hơi thở của những con người tựa vào nhau nhìn mặt trời lặn dần sau những ngôi nhà nhấp nhô của thành phố bên dưới và âm thầm bên nhau chờ đợi một niềm vui không tắt.
 
Bởi đã có đôi lần em nghe ai đó nói rằng: “Cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình trong từng hơi thở… Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu?”
 
Sài Gòn có gì vui không em? 1
 
Còn Sài Gòn nơi anh, có vui không?
 
Mở mắt,
 
Sài Gòn nơi anh lặng lẽ. Anh cứ cho rằng Sài Gòn chưa sang đông.
 
Chiều muộn. Sài Gòn yên ắng ngồi bệt một mình nhâm nhi từng giọt cà phê nồng nàn hơi thở của mùa hè đã qua. Ngắm nhìn ánh chiều đổ đầy trên vai Đức mẹ, Sài Gòn nơi anh không rộn ràng…
 
Sài Gòn qua đôi mắt anh buồn lạ. Nỗi buồn hoang hoải khi bước giữa hai hàng me rụng lá bay bay trong gió se man mác mà người ta hiếm khi cảm nhận được giữa lòng thành phố phồn hoa. Sài Gòn chuyển mùa thật nhẹ, chỉ như cái tích tắc giữa hai đầu hạ-đông mà anh nhớ em vẫn hay đùa: “Thu Sài Gòn đấy!”
 
Chợt nhận ra có thể Sài Gòn đã sang đông, thu Sài Gòn đâu có trĩu nặng như lòng anh…
 
Nhắm mắt, anh nghe thời gian đã hết. Về một Sài Gòn lãng mạn. Về một Sài Gòn nặng tình giữa mùa lá bay. Về một Sài Gòn bỏ lại sau lưng những thề nguyền và phản bội.
 
Nếu ngày mai là một giấc mơ, anh sẽ mơ về một Sài Gòn thật giản dị. Giản dị như sự thật, như bốn mùa, như mưa-nắng. Một Sài Gòn rất thơ và tình giữa một Sài Gòn khác-của bộn bề lo toan và tất bật mưu sinh. Một Sài Gòn mộc mạc giữa hoa lệ Sài Gòn. Một Sài Gòn trong trẻo giữa những tạp âm cuộc sống cuồng nhiệt.
 
Sài Gòn cứ mãi như vậy khi anh nhắm mắt. Có một Sài Gòn như thế, nhưng là một Sài Gòn dĩ vãng…
 
Vậy Sài Gòn có gì vui đâu em?
 
Ngày xưa em đi
 
tóc thề đã tung xõa.
 
Sài Gòn cũng thay đổi
 
Anh đã khác
 
và em cũng đã khác.
 
Nhưng em vẫn tin
 
... có một Sài Gòn chân phương tồn tại trong kí ức
 
... và cả trong sâu thẳm mỗi chúng ta hiện tại
 
Chỉ cần anh tìm
 
Sẽ thấy.
 
Vậy sao Sài Gòn của chúng ta bây giờ
 
... cứ mãi cô đơn?…

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh !!!


Những con người ko biết đến lễ là gì...


Dạo qua những con phố lớn của Hà Nội trong kì nghỉ lễ, nếu bước chậm lại sẽ bắt gặp được nhiều khoảnh khắc lao động đáng quý khiến ngày 1/5 trở nên ý nghĩa hơn.

Dịp lễ, không phải ai cũng sống đúng nghĩa "ngày nghỉ", vẫn nhiều người miệt mài lao động. Nhiều người trong số họ không phải không được nghỉ  mà vì "làm việc quen rồi, nghỉ lại muốn làm". Dạo qua những con phố dịp lễ lớn Quốc tế lao động, nếu bước chậm lại sẽ bắt gặp được nhiều khoảnh khắc lao động đáng quý khiến ngày 1/5 trở nên ý nghĩa hơn. 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 1
Thợ rèn tại con phố Lò Rèn sầm uất một thời đều đã lần lượt bỏ nghề rèn truyền thống chuyển sang hướng thị trường làm khung hoa, cửa sắt... thu nhập cao hoặc nghỉ ngơi. Cả con phố giờ chỉ còn duy nhất một bễ lò hàng ngày vẫn rực lửa, hừng hực than hồng, đó là tiệm rèn của bác Hùng Phương, ngày ngày vẫn miệt mài giáng từng nhát búa chắc nịch xuống thanh sắt đỏ. Công nghệ rèn ngày càng hiện đại hơn, những người thợ năm xưa vẫn dùng cách rèn cũ, nhưng sản phẩm rèn thủ công của họ luôn chất lượng hơn hàng đại trà công nghiệp. Nụ cười của người "giữ lửa" cho phố Lò Rèn bên bễ lò vì thế thêm ý nghĩa trong những ngày này. 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 2
Chủ hàng cá nhỏ trong chợ Mỹ Đình vui tươi chào hàng khi có khách ghé mua làm cả góc chợ trở nên sôi động 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 3
Ở mỗi bến xe, dễ dàng bắt gặp đông đảo một lượng lớn xe ôm. Mỗi ngày, mỗi người lái xe ôm sẽ chở được bao nhiêu khách? Trung bình, mỗi người chỉ bắt được 2-3 khách ở bến xe mỗi ngày, vì vậy niềm vui từ nụ cười của người lái xe ôm này tưởng là xã giao nhưng không phải dễ dàng có được...

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 4
Nếu bạn đã từng khó chịu khi những người lái xe ôm kì kèo bắt khách, đứng chắn trước cửa xe mỗi khi xe đỗ bến thì hãy thông cảm cho họ. Một nghề tự phát bình dân ở Việt Nam cũng là kế sinh nhai của rất nhiều người. 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 5
Nụ cười vui mừng của hai người đàn ông lần đầu tháo được nhiều phụ tùng từ chiếc máy in hỏng ở tiệm ve chai nhỏ trên đường Láng

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 6
Nụ cười của 2 người phụ nữ lượm ve chai khi mua được giá sắt vụn rẻ 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 7
Người bán tào phớ dạo vui vẻ chào mời khi nghe khách gọi mua

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 8
Dù giao hàng, thu mua vỏ chai nhưng người đàn ông này đi làm ăn mặc rất chỉn chu. Đối với họ đó là cách tạo niềm tin với khách hàng, dù chỉ là một nghề bình dân

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 9
Người thợ sửa giày đã luống tuổi ở chợ Nghĩa Tân, nụ cười hài lòng của một người đã về hưu nhưng vẫn kiếm được thêm tiền bằng nghề tay trái

Tuy nhiên, lao động không phải dễ dàng, đâu đó trên phố phường, vẫn bắt gặp những hình ảnh nhọc nhằn mưu sinh. 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 10
Người bán kem dạo trước một công trình, chờ công nhân hết ca làm có thể mua kem

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 11
Mài dao, kéo dạo với thu thập ít ỏi

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 12
Giao hàng trong đường phố được đánh số" ma trận" như ở Hà Nội không phải dễ dàng

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 13
Hàng hoa quả dạo không phải lúc nào cũng đắt khách

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 14
Những xe bán ổi này cũng vậy

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 15
Gồng mình kéo gỗ thừa lượm được từ một công trình trên phố Hoàng Cầu 

Nụ cười của những con người nhọc nhằn mưu sinh 16
Lao động bên bờ sông Tô Lịch đầy ô nhiễm trong con ngõ đầu đường Nguyễn Trãi