3 thg 7, 2013

Tháng 7 chạm ngõ đam mê ...

Tháng 7, vẫn những cơn mưa, mùa hè của Sài Gòn, của mùa thu Hà Nội …
Tháng 7, của những dư âm còn đọng lại, tháng 7 mùa trước Sài Gòn vẩn âm thầm chờ đợi ai… Mùa lại tiếp mùa, Sài Gòn gòng mình trong cái nắng tháng 3, giờ lại rũ rượi dưới những cơn mưa tháng 7, vẫn thế, nắng rồi lại mưa… Chỉ còn ta, đứng nhìn Sài Gòn lặng lẻ mà chứa chan lòng… Ta của mùa này khác mùa trước sao … Khác nhiều lắm… Nhưng chỉ có 1 điều duy nhất ta biết, ta mãi yêu Sài Gòn…
Chiều nay, Sài Gòn bé bỏng của tôi, em lại đỏng đảnh nửa rồi, em cố tình để tôi phải rát cháy dưới cái nắng của buổi trưa trời, và giờ lại ỏng ẹo bằng cơn mưa dai dẳng, lúc nặng hạt, lúc phớt lờ … Em vẫn thế. Tôi khó mà đoán đc em cô gái ah… Em liệu đường về thong thả buổi tối nay cho tôi nhé :)

Tháng 7, cuối cùng tôi cũng chạm tới. Những ước mơ cháy bỏng dâng trào, niềm đam mê đang thôi thúc. Tháng 7 trời còn làm mưa, mưa bay mưa bay … nhưng ít thôi nhé tháng 7 ơi …
(Sài Gón đang mưa, mưa tháng 7, ngày 03)

=================================================

Sài Gòn vào một buổi trưa trời nhiều mây ...
Thoát ra khỏi miền kí ức ấy thật là nhẹ nhàng. Bao nhiêu ngày mưa nắng đã qua. Chọn cho mình con đường này, con đường ấy. Hai đường thẳng vốn vô tình cắt nhau đã trở nên song song.
Tôi vẫn nhớ chiếc áo sơ mi màu xanh. Khuôn mặt bỗng rõ từng nét sau cái lớp kính cận lờ mờ của tôi hằng ngày. Và 1 phút bất chợt, lý trí đi sai quỹ đạo. Chẳng lẻ ...vậy sao ...
Cũng cái thói quen ấy, tôi hay nhìn những chiếc xe màu xanh, vậy mà hôm nay... Không biết có gọi là một ngày đẹp trời hay ko ...

"Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm, xin lời cuối không dối gian trong mắt emTình yêu cho thương đau nghe buồn thêm, gác vắng mưa gợi niềm chăn chiếu
Còn đây không gian xưa quen gót gầy, bên hè phố cây lá thưa chim đã bay
Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm tay, giữa tiếng ru trầm vào cơn mê này ... "

Đôi mắt đã khô, tâm hồn hóa chai sạn, bờ môi và thân xác đã nhuộm lên nhiều màu khác ... từ lâu. Lăn lộn đi tìm cho mình một lối thoát, bỗng nhìn lại, tôi chợt hỏi "quá khứ là gì".

Không phải là "hình như" nửa, mà bây giờ đã là "chắc chắn".
Ước gì đôi mắt ko phải thấy những hình ảnh mà mình ko muốn thì hay biết mấy.
Thôi, dù sao thì ...


Tháng 7 trời nhiều mây (ngày 16 ko mưa)...

=================================================

Liều thuốc nào sẽ cứu vãn niềm tin trong tâm trí. Liều thuốc nào sẽ chiến thắng hoàng hôn trong mắt trong, để ánh sáng tinh khiết lại đến ... Liều thuốc cuộc đời ....

3 năm còn có thể quên huống chi là chỉ 1 năm ...
đúng rồi, câu nói ko sai... Chỉ cần 1 câu nói có thể hiểu được tất cả. Nghĩ về nó tôi đã ko còn lọan lên như trước, nhưng giờ là 1 cảm xúc khác. Nhìn thấy nó, tôi chỉ muốn đốt 1 điếu thuốc ngay... Nhìn nó rồi quay qua nhìn cuộc đời, tôi chỉ muốn nhõen miệng cười 1 cái... đưa đôi mắt tôi về chốn xa xăm, tôi thấy hòang hôn trong mắt trong ...

Tôi ko còn muốn biết đâu, đừng làm phiền cuộc sống tôi nửa, như thế là đủ rồi...

Buổi sáng hôm nay cũng như bao nhiêu buổi sáng đã qua. Cũng vì cái tật tò mò mà nó ra như thế này. Còn cái gì nửa đâu...
Cuộc đời ấy hãy để cho gió đưa đẩy, xung quanh còn ngại gì những vấp ngã, phiêu bạc đi cho hết chốn nhân gian... Sống đủ để thấy ko còn gì hơn để mất. Hành khất chốn xa xôi đi tìm kiếm những phút yêu đời. Ngày hôm nay là một kiếp sống tạm, tạm đủ thỏa mãn những hỷ nộ ái ố của đời, để mai đc viên mãn mà hiểu đc giá trị của nó ...

Hạp phúc hay đau khổ đều là sự sắp đặt của định mệnh. Dù có muốn hay ko ta ko thể tránh hay chối bỏ nó, vậy thì hãy miểm cười đón nhận dù lòng tê tái ko nguôi ...

Tập cho mình 1 cuộc sống đơn giản, giản đơn đến tĩnh... tĩnh đến ko còn cảm xúc ... đường đời thì còn dài, biết đâu là chốn nghỉ ngơi thật sự ...

(sắp cuối tháng 7 rồi ...)

============================================

3:40 sáng ngày 29/07... điện thoại reng ....

Ngỡ là đã quên nay lại về
Ngỡ là đã xa nạy lại thật gần

Dù gì đi nữa ... muộn rồi ...



















2 thg 7, 2013

Đời " đĩ " ....



Mọi người thường hay phán xét chị bằng những câu hỏi “vì sao” … nhưng tôi sẽ ko hỏi chị điều tương tự, vì nếu đc giải thích, bao nhiêu lý do là đủ, đúng ko…

Chị đẹp lắm, một cô gái đẹp. Nước da trắng, một khuôn mặt khả ái mà biết nao người con gái mong ước. Một vóc dáng trời ban.
Lý do là gì ư …
Có khi nào thấy lạc giữa dòng đời tấp nập, hay là đã tự tập quen cho mình từ lâu. Nói cho cùng là sự chai sạn với đời, với những đôi mắt trông theo cái đẹp của chị, những đôi mắt háo sắt, hay những đôi mắt khinh bỉ chị … Khi ánh đèn cuối cùng tắt, chị đôi khi bước đi loạng choạng giữa đường phố xa lạ, tự hỏi đâu là bến bờ. Đôi tay vội rữa đi cái lớp mặt nạ … một người con gái yếu mềm hiện ra rõ ràng hơn … đôi khi chị đáng đc thương hơn là đáng trách. Và ở nơi sâu thẳm tâm hồn trần trụi ấy vẫn trong veo, có vài giọt nước rơi lăn …
Chị đốt 1 điếu thuốc đắng đưa lên đôi môi bị gặm nhắm bao ngày, đôi mắt nhìn cuộc đời sao xa xăm. Đời đã đắng hơn khói thuốc kia từ bao giờ …
Một phận đời, một phận người, ko ai muốn mình là người khác biệt trong thế giới này phải ko … Chị băng khoăng, rốt cuộc ta chọn đời hay đời đang chọn ta … Chị bỏ điếu thuốc ra, đôi môi chát đắng rồi lại nhạt … Thân xác tồn tại bao lâu nửa khi đời thì lắm gian truân …



Chúng ta hãy xét cho cùng, chúng ta là phận gái … phận “lụy” … Chúng ta thừa sức quyết định cuộc đời chúng ta, nhưng vì sao mình biết mà mình ko muốn làm … mình “lụy” tình thương … Cuộc đời sinh ra mình gọi mình bằng hai chữ “con gái” … vô tình bỏ 1 chữ “nợ” dưới đôi tay vài thằng đàn ông …
Chúng ta chỉ có 1 điểm chung duy nhất, chúng ta là “đàn bà”. Và chúng ta ko khác nhau nhiều, tôi gộp lại nhé, chúng ta khác nhau 2 chữ “may mắn”, “ít” và “nhiều” …
Một Con Đĩ Yêu Nghề

Xã hội đã gôi đó là một cái “nghề” chưa … tôi ko biết.
Cuộc sống 2 màu đen trắng, trắng đen lẫn lộn, tất nhiên chị rành hơn tôi. Nhưng chọn đc cho mình thì tôi chưa chắc chị làm đc chưa. Cuộc đời đè nén ta trong tận hang cùng bóng tối … Chúng ta 1 là chấp nhận , 2 là vùng chạy … thế thôi … Bóng tối cô độc nào mà sẽ ko bị bình minh xen lắp … tôi ko tin đời ta mãi một màu …
Một ngày nọ, chị choàng tĩnh trong cái ánh nắng ban mai của buổi sáng sớm, mà những chiếc lá bên ngoài khung cửa còn đọng những giọt sương long lanh. Chị mở đôi mắt thật to, hút một điếu thuốc chào buổi sáng. Bình minh tràn ngập căn phòng, tàn dư của khói thuốc bỏ bớt mà đi … Ngày ấy, chị yêu cuộc sống hơn, chị dùng những câu hỏi “vì sao” mà người ta hỏi chị, để lại hỏi chính mình. Tay vẫn cầm điếu thuốc, mắt vẫn đang hướng cái nhìn về đường chân trời xa xa … tiếng chim thỉnh thoảng líu lo … chị sẽ có câu trả lời cho mình …
Dù mình là ai, đã đang làm gì, dù mình yêu, ghét, hận cuộc sống này … mình đôi khi hành hạ bản thân … nhưng dù sao đi nửa, cuộc đời vẫn cứ thế, thời gian vẫn cứ trôi ….