2 thg 7, 2013

Đời " đĩ " ....



Mọi người thường hay phán xét chị bằng những câu hỏi “vì sao” … nhưng tôi sẽ ko hỏi chị điều tương tự, vì nếu đc giải thích, bao nhiêu lý do là đủ, đúng ko…

Chị đẹp lắm, một cô gái đẹp. Nước da trắng, một khuôn mặt khả ái mà biết nao người con gái mong ước. Một vóc dáng trời ban.
Lý do là gì ư …
Có khi nào thấy lạc giữa dòng đời tấp nập, hay là đã tự tập quen cho mình từ lâu. Nói cho cùng là sự chai sạn với đời, với những đôi mắt trông theo cái đẹp của chị, những đôi mắt háo sắt, hay những đôi mắt khinh bỉ chị … Khi ánh đèn cuối cùng tắt, chị đôi khi bước đi loạng choạng giữa đường phố xa lạ, tự hỏi đâu là bến bờ. Đôi tay vội rữa đi cái lớp mặt nạ … một người con gái yếu mềm hiện ra rõ ràng hơn … đôi khi chị đáng đc thương hơn là đáng trách. Và ở nơi sâu thẳm tâm hồn trần trụi ấy vẫn trong veo, có vài giọt nước rơi lăn …
Chị đốt 1 điếu thuốc đắng đưa lên đôi môi bị gặm nhắm bao ngày, đôi mắt nhìn cuộc đời sao xa xăm. Đời đã đắng hơn khói thuốc kia từ bao giờ …
Một phận đời, một phận người, ko ai muốn mình là người khác biệt trong thế giới này phải ko … Chị băng khoăng, rốt cuộc ta chọn đời hay đời đang chọn ta … Chị bỏ điếu thuốc ra, đôi môi chát đắng rồi lại nhạt … Thân xác tồn tại bao lâu nửa khi đời thì lắm gian truân …



Chúng ta hãy xét cho cùng, chúng ta là phận gái … phận “lụy” … Chúng ta thừa sức quyết định cuộc đời chúng ta, nhưng vì sao mình biết mà mình ko muốn làm … mình “lụy” tình thương … Cuộc đời sinh ra mình gọi mình bằng hai chữ “con gái” … vô tình bỏ 1 chữ “nợ” dưới đôi tay vài thằng đàn ông …
Chúng ta chỉ có 1 điểm chung duy nhất, chúng ta là “đàn bà”. Và chúng ta ko khác nhau nhiều, tôi gộp lại nhé, chúng ta khác nhau 2 chữ “may mắn”, “ít” và “nhiều” …
Một Con Đĩ Yêu Nghề

Xã hội đã gôi đó là một cái “nghề” chưa … tôi ko biết.
Cuộc sống 2 màu đen trắng, trắng đen lẫn lộn, tất nhiên chị rành hơn tôi. Nhưng chọn đc cho mình thì tôi chưa chắc chị làm đc chưa. Cuộc đời đè nén ta trong tận hang cùng bóng tối … Chúng ta 1 là chấp nhận , 2 là vùng chạy … thế thôi … Bóng tối cô độc nào mà sẽ ko bị bình minh xen lắp … tôi ko tin đời ta mãi một màu …
Một ngày nọ, chị choàng tĩnh trong cái ánh nắng ban mai của buổi sáng sớm, mà những chiếc lá bên ngoài khung cửa còn đọng những giọt sương long lanh. Chị mở đôi mắt thật to, hút một điếu thuốc chào buổi sáng. Bình minh tràn ngập căn phòng, tàn dư của khói thuốc bỏ bớt mà đi … Ngày ấy, chị yêu cuộc sống hơn, chị dùng những câu hỏi “vì sao” mà người ta hỏi chị, để lại hỏi chính mình. Tay vẫn cầm điếu thuốc, mắt vẫn đang hướng cái nhìn về đường chân trời xa xa … tiếng chim thỉnh thoảng líu lo … chị sẽ có câu trả lời cho mình …
Dù mình là ai, đã đang làm gì, dù mình yêu, ghét, hận cuộc sống này … mình đôi khi hành hạ bản thân … nhưng dù sao đi nửa, cuộc đời vẫn cứ thế, thời gian vẫn cứ trôi ….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét