đó chỉ như một cơn gió thoảng qua đời em ...
mang yêu thương đến và đi ...
ai xem là chuyện tất nhiên thì người đó nào quí trọng
vậy tại sao em lại cố níu làm chi ...
cười rồi lại khóc ...
gió có khi nào ngừng 1 nơi phải ko
em phải học cách biết như vậy ...
uh thì gió đi ... gió đi ... gió đi ...
nhưng mùi gió vẫn còn mãi thoảng đâu đây ...
lâu lại lùa vào tim em ... lạnh ...
mi em lấy giọt sương đuổi gió đi ...
góp nhặt niềm tin chữa lành trái tim cảm ...
ở đâu đó trên dòng đời này...
em biết gió đang cười ...
trái tim em vốn yếu mềm ...
vì nụ cười gió ... em vui ...
em cười .... em cười .... em cười ....
em cười với trái tim nhói ...
xin lỗi anh vì yêu thương của em
cảm ơn anh vì yêu thương của anh ...
mọi thứ bình thường phải ko anh !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét